Sài Gòn! Một ngày vật lộn với cơm áo, với lo toan trong đời thường, với bực bội, mệt nhọc... nhưng khi hoàng hôn đến, đêm xuống... Sài Gòn như lột xác... Một Sài Gòn dễ thương dịu dàng... mê đắm...
Những ánh điện muôn màu, những làn gió nhẹ từ bến Bạch Đằng làm dịu mát một ngày oi bức và người Sài Gòn dường như quên tất cả để hưởng thụ...
Sài Gòn là một thành phố mất ngủ! Dường như trong sự ồn ào tất tả của cái thành phố đầy sinh lực này, ban ngày người ta luôn chạy đuổi theo một cái gì không rõ tên. Ðể rồi khi đêm đến, thành phố như lắng lại trong cái se se lạnh của làn gió nhẹ...
Có một Sài Gòn về đêm, bên ánh đèn đường vàng nhạt, bóng dáng Nhà thờ Đức Bà không lung linh nhiều màu sắc nhưng cũng đủ làm người ta mê đắm. Một nét cổ kính giữa một thành phố xa hoa, hiện đại, một kiến trúc của sự trầm mặc.
Có một Sài Gòn về đêm, chợ Bến Thành cũng trở nên hiền dịu hơn sau một ngày mặc cả, những dòng điện sáng lấp lánh theo những đường viền kiến trúc chợ tạo một nét vừa nổi bật, vừa đặc trưng của Sài Gòn.
Có một Sài Gòn về đêm, người ta chạy qua những ngã đường quen thuộc, tìm đến những quán cafe quen thuộc với những kiểu kiến trúc lạ, lặng. Ngồi bên nhau, nhâm nhi tách cafe, phì phà vài hơi thuốc.
Có một Sài Gòn về đêm, Bến Bạch Đằng thênh thang cùng gió.
Có một Sài Gòn về đêm…
Đêm Sài Gòn lung linh nhiều màu sắc, sống động và chân thực. Từ mỗi con đường góc phố, quán cafe đến những ngôi chợ nhỏ sinh hoạt thâu đêm suốt sáng, những mảnh đời lặng lẽ trong đêm, tất cả đều góp phần tạo nên một Sài Gòn về đêm chẳng mấy khi chịu lặng dừng nhịp sống.
Có người lại bảo Sài Gòn không có giấc ngủ khuya. Điều này có lẽ đúng! Và dường như chỉ có thể cảm nhận một cách chính xác nếu một đêm nào đó có dịp thao thức cùng Sài Gòn, hòa mình vào hơi thở của một thành phố đô thị phát triển vào bậc nhất của cả nước....
Bookmarks